沁园春 青
(清代)姚燮
路隔冥冥,好眼曾垂,低眉暗疑。感韩凭衫影,旧眉夜蝶,明妃鬓样,新冢秋蘼。
溪上无郎,楼头有梦,却悔泥莲堕后非。拈湘管,看冯娘题曲,也为情痴。
蚨钱买断相思。兀娇杏、纤梅味自知。记孤灯挑泪,十三年少,双鞋踏恨,二月春期。
照水能清,依人惯倩,小凤翩翩总逊伊。江峰远,恼云边仙鸟,屡误传词。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《沁园春 青》拼音标注
qìn yuán chūn qīng
lù gé míng míng,
hǎo yǎn céng chúi,
dī méi àn yí。
gǎn hán píng shān yǐng,
jìu méi yè dié,
míng fēi bìn yáng,
xīn zhǒng qīu mí。
xī shàng wú láng,
lóu tóu yǒu mèng,
què hǔi ní lián duò hòu fēi。
nián xiāng guǎn,
kàn féng niáng tí qū,
yě wèi qíng chī。
fú qián mǎi duàn xiāng sī。
wù jiāo xìng 、 xiān méi wèi zì zhī。
jì gū dēng tiāo lèi,
shí sān nián shǎo,
shuāng xié tà hèn,
èr yuè chūn qī。
zhào shǔi néng qīng,
yī rén guàn qiàn,
xiǎo fèng piān piān zǒng xùn yī。
jiāng fēng yuǎn,
nǎo yún biān xiān niǎo,
lv̌ wù chuán cí。
- 上一篇:解蹀躞 雪影
- 下一篇:金缕曲/贺新郎·白湖吟榭第一集赋湖堤新栽春柳