鹊桥仙 其八
(清代)姚燮
眉烟平染,霞裙斜剪,玉女前身鸾侍。春屏写艳手低叉,许羊臛、分头尝未。
残钟声数,双槽响互,纤鸟重名唤起。缠绵还解小星诗,刚则是、破瓜年纪。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《鹊桥仙 其八》拼音标注
què qiáo xiān qí bā
méi yān píng rǎn,
xiá qún xié jiǎn,
yù nv̌ qián shēn luán shì。
chūn píng xiě yàn shǒu dī chā,
xǔ yáng huò 、 fēn tóu cháng wèi。
cán zhōng shēng shù,
shuāng cáo xiǎng hù,
xiān niǎo zhòng míng huàn qǐ。
chán mián huán jiě xiǎo xīng shī,
gāng zé shì 、 pò guā nián jì。