春江吟

(清代)姚燮

幽心一逝动千里,梦底春天渺春水。水阴台榭春花深,深绿漂岚湿莺尾。

莺啼二月无怨声,初杨窈袅能媚情。迤江晨岫六七叠,黛云摺作屏风青。

美人罗帏愁未醒,酒边烟语沈玉筝。玉筝罢弹天水静,帘影摇摇乱帆影。

茫茫潮去鸥不知,恻恻风来燕能省。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《春江吟》拼音标注

chūn jiāng yín
yōu xīn yī shì dòng qiān lǐ,
mèng dǐ chūn tiān miǎo chūn shǔi。
shǔi yīn tái xiè chūn huā shēn,
shēn lv̀ piāo lán shī yīng wěi。
yīng tí èr yuè wú yuàn shēng,
chū yáng yǎo niǎo néng mèi qíng。
yǐ jiāng chén xìu lìu qī dié,
dài yún zhé zuò píng fēng qīng。
měi rén luō wéi chóu wèi xǐng,
jǐu biān yān yǔ shěn yù zhēng。
yù zhēng bà dàn tiān shǔi jìng,
lián yǐng yáo yáo luàn fān yǐng。
máng máng cháo qù ōu bù zhī,
cè cè fēng lái yàn néng shěng。