旱夏纪异诗五章 其四
(清代)姚燮
蜮矢工射人,中人烂肤体。凛焉梦呓交,索魄海渊底。
小惩发面恭,大诫遏心罪。白昼键户门,起居越恒礼。
但求身命安,坐且听饥馁。隔巷同异乡,亲朋不通屣。
遂有胠箧流,墨面改唇齿。执梃隘路间,骇人劫行李。
官守百术穷,悬书代安弭。妖妄良有凭,乌在索根始。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《旱夏纪异诗五章 其四》拼音标注
hàn xià jì yì shī wǔ zhāng qí sì
yù shǐ gōng shè rén,
zhōng rén làn fū tǐ。
lǐn yān mèng yì jiāo,
suǒ pò hǎi yuān dǐ。
xiǎo chéng fā miàn gōng,
dà jiè è xīn zùi。
bái zhòu jiàn hù mén,
qǐ jū yuè héng lǐ。
dàn qíu shēn mìng ān,
zuò qiě tīng jī něi。
gé xiàng tóng yì xiāng,
qīn péng bù tōng xǐ。
sùi yǒu qū qiè líu,
mò miàn gǎi chún chǐ。
zhí tǐng ài lù jiān,
hài rén jié xíng lǐ。
guān shǒu bǎi zhú qióng,
xuán shū dài ān mǐ。
yāo wàng liáng yǒu píng,
wū zài suǒ gēn shǐ。
- 上一篇:灯下读黎简民诗得四章 其一
- 下一篇:旱夏纪异诗五章 其二