灯下读黎简民诗得四章 其三
(清代)姚燮
西樵为地枢,东樵对之碧。造化以二山,交凝作君魄。
积诗如恒沙,云水互阖辟。每缘流变多,转使眼界窄。
君生万古后,能出万古隙。众星孤月夺,两界一河画。
灵均与少陵,抗君不君阨。大抵乐减哀,君穷与才极。
命脉窥自天,世人那能测?畏君如畏霜,寒芒静相逼。
幸我心如冰,棱棱尚能敌。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《灯下读黎简民诗得四章 其三》拼音标注
dēng xià dú lí jiǎn mín shī dé sì zhāng qí sān
xī qiáo wèi dì shū,
dōng qiáo dùi zhī bì。
zào huà yǐ èr shān,
jiāo níng zuò jūn pò。
jī shī rú héng shā,
yún shǔi hù gé pì。
měi yuán líu biàn duō,
zhuǎn shǐ yǎn jiè zhǎi。
jūn shēng wàn gǔ hòu,
néng chū wàn gǔ xì。
zhòng xīng gū yuè duó,
liǎng jiè yī hé huà。
líng jūn yǔ shǎo líng,
kàng jūn bù jūn è。
dà dǐ lè jiǎn āi,
jūn qióng yǔ cái jí。
mìng mài kūi zì tiān,
shì rén nà néng cè ?
wèi jūn rú wèi shuāng,
hán máng jìng xiāng bī。
xìng wǒ xīn rú bīng,
léng léng shàng néng dí。
- 上一篇:客小若山顾氏庄杂诗七章遣闷 其六
- 下一篇:画梅毕各系以诗得四章 其一