月夜纳凉挍叶山人元阶赤堇遗稿用其怀孙明府韵三章题卷后 其二

(清代)姚燮

君诗在吾几,君魂今曷归?仰见海月高,满我怀中辉。

万里方沈阴,此月光与回。象列天地中,未敢遁相违。

见月不见君,徙倚吾在阶。君魂或即月,散气清无涯。

山清我非鹤,水清我非鹥。局影向低屋,安能浩荡期?

吾影亦借月,君魂倘来羁。可惜月不留,渐渐沈海西。

但馀墙隙光,照我彫鬓丝。似难凄楚禁,月与吾影辞。

月去有明日,魂去无生时。置我霄壤间,转同星光稀。

霏然下凉露,和泪沾裳衣。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《月夜纳凉挍叶山人元阶赤堇遗稿用其怀孙明府韵三章题卷后 其二》拼音标注

yuè yè nà liáng jiào yè shān rén yuán jiē chì jǐn yí gǎo yòng qí huái sūn míng fǔ yùn sān zhāng tí juàn hòu qí èr
jūn shī zài wú jī,
jūn hún jīn hé gūi ?
yǎng jiàn hǎi yuè gāo,
mǎn wǒ huái zhōng hūi。
wàn lǐ fāng shěn yīn,
cǐ yuè guāng yǔ húi。
xiàng liè tiān dì zhōng,
wèi gǎn dùn xiāng wéi。
jiàn yuè bù jiàn jūn,
xǐ yǐ wú zài jiē。
jūn hún huò jí yuè,
sàn qì qīng wú yá。
shān qīng wǒ fēi hè,
shǔi qīng wǒ fēi yī。
jú yǐng xiàng dī wū,
ān néng hào dàng qī ?
wú yǐng yì jiè yuè,
jūn hún tǎng lái jī。
kě xī yuè bù líu,
jiàn jiàn shěn hǎi xī。
dàn yú qiáng xì guāng,
zhào wǒ diāo bìn sī。
sì nán qī chǔ jìn,
yuè yǔ wú yǐng cí。
yuè qù yǒu míng rì,
hún qù wú shēng shí。
zhì wǒ xiāo rǎng jiān,
zhuǎn tóng xīng guāng xī。
fēi rán xià liáng lù,
hé lèi zhān cháng yī。