题画梅三章 其二

(清代)姚燮

平生画梅几千幅,换得青钱供酒肉。画本流落半天下,谁能相梅如相马?

松气摇绿云如山,风雨打壁门不关。嗒然有得复或画,要借胭脂染娇奼。

一时绚烂良自佳,生恐年深易消化。和靖先生冠带行,那不逢人遭斥骂?

我画不足惜,惜此梅花枝,梅花有灵当怨咨。空山十年饱冰雪,铁石为心太古姿,胡为强我来入时?

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《题画梅三章 其二》拼音标注

tí huà méi sān zhāng qí èr
píng shēng huà méi jī qiān fú,
huàn dé qīng qián gōng jǐu ròu。
huà běn líu luò bàn tiān xià,
shúi néng xiāng méi rú xiāng mǎ ?
sōng qì yáo lv̀ yún rú shān,
fēng yǔ dǎ bì mén bù guān。
tà rán yǒu dé fù huò huà,
yào jiè yān zhī rǎn jiāo chà。
yī shí xuàn làn liáng zì jiā,
shēng kǒng nián shēn yì xiāo huà。
hé jìng xiān shēng guān dài xíng,
nà bù féng rén zāo chì mà ?
wǒ huà bù zú xī,
xī cǐ méi huā zhī,
méi huā yǒu líng dāng yuàn zī。
kōng shān shí nián bǎo bīng xuě,
tiě shí wèi xīn tài gǔ zī,
hú wèi qiáng wǒ lái rù shí ?