冬日旅怀杂诗三章 其三
(清代)姚燮
桃华如琪林,风作垂琚声。芳年结灵契,谁为安期生?
白云散不留,绝壁空萝藤。谓当月满时,青鸾尚来鸣。
蓬莱一涉足,五岳宜平平。亦思舞瓮鸡,敢傲图南鹏。
上仙与天寿,于世究何能。何如褦襶翁,坐见黄河清。
我歌人不知,知者宜千龄。人间万容槁,地下阳已萌。
诗书有传德,神在无离形。浑噩羲轩民,至今犹孩婴。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《冬日旅怀杂诗三章 其三》拼音标注
dōng rì lv̌ huái zá shī sān zhāng qí sān
táo huá rú qí lín,
fēng zuò chúi jū shēng。
fāng nián jié líng qì,
shúi wèi ān qī shēng ?
bái yún sàn bù líu,
jué bì kōng luó téng。
wèi dāng yuè mǎn shí,
qīng luán shàng lái míng。
péng lái yī shè zú,
wǔ yuè yí píng píng。
yì sī wǔ wèng jī,
gǎn ào tú nán péng。
shàng xiān yǔ tiān shòu,
yú shì jīu hé néng。
hé rú nài dài wēng,
zuò jiàn huáng hé qīng。
wǒ gē rén bù zhī,
zhī zhě yí qiān líng。
rén jiān wàn róng gǎo,
dì xià yáng yǐ méng。
shī shū yǒu chuán dé,
shén zài wú lí xíng。
hún è xī xuān mín,
zhì jīn yóu hái yīng。
- 上一篇:饿鹰
- 下一篇:答傅濂见赠韵二章 其二