题画梅三章 其一

(清代)姚燮

研墨一斗手持笔,低首沈沈气息谧。意欲删落沈芜枝,标尔生平真谛出。

上旋故作枯蚓游,下折偏能落鹘疾。槎枒百干风雨撇,转使旁观讶轻率。

素笺一丈成顷刻,空处瀜瀜水云密。悬之堂上如悬虬,堂下孤松未敢秋。

缑山独鹤天际游,群雀啄藓鸣啾啾。尔毋破壁入海去,海上珊瑚多宝树。

琪树更种珊瑚旁,叶叶鸣翠花能光。仙人绿发丹霞裳,醉携玉篴看鸾翔。

尔抱纵有冰雪骨,去自人间多俗香。夭桃秾李浩如海,尔在人间差自强

不如卷尔置枕角,共领寒宵清梦长。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《题画梅三章 其一》拼音标注

tí huà méi sān zhāng qí yī
yán mò yī dǒu shǒu chí bǐ,
dī shǒu shěn shěn qì xī mì。
yì yù shān luò shěn wú zhī,
biāo ěr shēng píng zhēn dì chū。
shàng xuán gù zuò kū yǐn yóu,
xià zhé piān néng luò gú jí。
chá yá bǎi gān fēng yǔ piē,
zhuǎn shǐ páng guān yà qīng lv̀。
sù jiān yī zhàng chéng qǐng kè,
kōng chù yōng yōng shǔi yún mì。
xuán zhī táng shàng rú xuán qíu,
táng xià gū sōng wèi gǎn qīu。
gōu shān dú hè tiān jì yóu,
qún què zhuó xiǎn míng jīu jīu。
ěr wú pò bì rù hǎi qù,
hǎi shàng shān hú duō bǎo shù。
qí shù gèng zhǒng shān hú páng,
yè yè míng cùi huā néng guāng。
xiān rén lv̀ fā dān xiá cháng,
zùi xié yù dí kàn luán xiáng。
ěr bào zòng yǒu bīng xuě gǔ,
qù zì rén jiān duō sú xiāng。
yāo táo nóng lǐ hào rú hǎi,
ěr zài rén jiān chà zì qiáng。
bù rú juàn ěr zhì zhěn jiǎo,
gòng lǐng hán xiāo qīng mèng cháng。