题画梅三章 其三
(清代)姚燮
昨宵梦落大庾岭,星辰不高万籁静。美人剪碎蝴蝶衣,散为玉云照千顷。
晓来天影如碧绡,奇采尚在空中摇。神有所注恐其逝,急拓长笺扫窗翳。
一枝两枝脱笔生,六七枝成更凝睇。恐有灵姿媚煞人,叹尔胡天复胡帝。
回笔故作倔强枝,千丈而落有石势。千牛力挽不得转,又恐旁人厌粗厉。
吁嗟乎,柔茹刚吐吾两难,间以一箭湘江兰。莫怜娟好如女鬟,劲弓百石兼能弯。
画成弃取听人意,置酒且看门外山,山中之云何其閒。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《题画梅三章 其三》拼音标注
tí huà méi sān zhāng qí sān
zuó xiāo mèng luò dà yǔ líng,
xīng chén bù gāo wàn lài jìng。
měi rén jiǎn sùi hú dié yī,
sàn wèi yù yún zhào qiān qǐng。
xiǎo lái tiān yǐng rú bì xiāo,
qí cǎi shàng zài kōng zhōng yáo。
shén yǒu suǒ zhù kǒng qí shì,
jí tuò cháng jiān sǎo chuāng yì。
yī zhī liǎng zhī tuō bǐ shēng,
lìu qī zhī chéng gèng níng dì。
kǒng yǒu líng zī mèi shā rén,
tàn ěr hú tiān fù hú dì。
húi bǐ gù zuò jué qiáng zhī,
qiān zhàng ér luò yǒu shí shì。
qiān níu lì wǎn bù dé zhuǎn,
yòu kǒng páng rén yàn cū lì。
xū jiē hū,
róu rú gāng tǔ wú liǎng nán,
jiān yǐ yī jiàn xiāng jiāng lán。
mò lián juān hǎo rú nv̌ huán,
jìng gōng bǎi shí jiān néng wān。
huà chéng qì qǔ tīng rén yì,
zhì jǐu qiě kàn mén wài shān,
shān zhōng zhī yún hé qí xián。