端阳前二日宗阳约游西湖同游叶韡夫严体恕姚抗之侄孙世俊得堪字

(明代)叶春及

画舫年年泛蔚蓝,三闾空自放江潭。声闻鼓角千家尽,影落楼台一镜涵。

渔父醉歌还鼓枻,故人衰暮喜投簪。且将酩酩酬时序,中散从来七不堪。

叶春及

(1532—1595)浙江归安人,字化甫。隆庆初由乡举授教谕,上书陈时政三万余言,都人传诵。后迁惠安知县,寻引归。后以荐为郧阳同知,入为户部郎中卒。工诗文,有《石洞集》。

《端阳前二日宗阳约游西湖同游叶韡夫严体恕姚抗之侄孙世俊得堪字》拼音标注

duān yáng qián èr rì zōng yáng yuē yóu xī hú tóng yóu yè wěi fū yán tǐ shù yáo kàng zhī zhí sūn shì jùn dé kān zì
huà fǎng nián nián fàn wèi lán,
sān lv́ kōng zì fàng jiāng tán。
shēng wén gǔ jiǎo qiān jiā jǐn,
yǐng luò lóu tái yī jìng hán。
yú fù zùi gē huán gǔ yì,
gù rén shuāi mù xǐ tóu zān。
qiě jiāng míng míng chóu shí xù,
zhōng sàn cóng lái qī bù kān。