题徐孟晦绿阴草堂

(明代)叶春及

高台野色倚招提,有客乘春一杖藜。湖泻琉璃平楚外,山开锦绣曲栏西。

培风南海鲲鹏起,落日东林虎豹啼。赋就自堪逢汉主,他年回首白云栖。

叶春及

(1532—1595)浙江归安人,字化甫。隆庆初由乡举授教谕,上书陈时政三万余言,都人传诵。后迁惠安知县,寻引归。后以荐为郧阳同知,入为户部郎中卒。工诗文,有《石洞集》。

《题徐孟晦绿阴草堂》拼音标注

tí xú mèng hùi lv̀ yīn cǎo táng
gāo tái yě sè yǐ zhāo tí,
yǒu kè chéng chūn yī zhàng lí。
hú xiè líu lí píng chǔ wài,
shān kāi jǐn xìu qū lán xī。
péi fēng nán hǎi kūn péng qǐ,
luò rì dōng lín hǔ bào tí。
fù jìu zì kān féng hàn zhǔ,
tā nián húi shǒu bái yún qī。