和南质张学士敏之见赠七首 其六
(元代)耶律楚材
风萧萧,雨萧萧,萧萧风雨悲凉宵。篱菊残英渍黄玉,林风脱叶飘红绡。
幽人辗转凌晨起,邂逅门前逢短李。殷衰闻道有三仁,欲说九畴君不死。
穹庐相结为从容,悬河雄辨能谈空。风神萧散野鹤立,照人玉树临秋风。
落笔新诗一挥绰,不似武人誇矍铄。银钩笔力掩二王,照夜连城肯轻博。
他年相约秋山边,秋江一派连秋天。闲听菱女歌采莲,轻舟一醉眠秋烟。

耶律楚材
耶律楚材(1190年7月24日 —1244年6月20日),字晋卿,号玉泉老人,法号湛然居士,蒙古名吾图撒合里,契丹族,蒙古帝国时期杰出的政治家、宰相,金国尚书右丞耶律履之子。1215年,成吉思汗的蒙古大军攻占燕京时候,听说他才华横溢、满腹经纶,遂向他询问治国大计。而耶律楚材也因对金朝失去信心,决心转投成吉思汗帐下他的到来,对成吉思汗及其子孙产生深远影响,他采取的各种措施为元朝的建立奠定基础。乃马真后称制时,渐失信任,抑郁而死。卒谥文正。有《湛然居士集》等。
《和南质张学士敏之见赠七首 其六》拼音标注
hé nán zhí zhāng xué shì mǐn zhī jiàn zèng qī shǒu qí lìu
fēng xiāo xiāo,
yǔ xiāo xiāo,
xiāo xiāo fēng yǔ bēi liáng xiāo。
lí jú cán yīng zì huáng yù,
lín fēng tuō yè piāo hóng xiāo。
yōu rén zhǎn zhuǎn líng chén qǐ,
xiè hòu mén qián féng duǎn lǐ。
yīn shuāi wén dào yǒu sān rén,
yù shuō jǐu chóu jūn bù sǐ。
qióng lú xiāng jié wèi cóng róng,
xuán hé xióng biàn néng tán kōng。
fēng shén xiāo sàn yě hè lì,
zhào rén yù shù lín qīu fēng。
luò bǐ xīn shī yī hūi chuò,
bù sì wǔ rén kuā jué shuò。
yín gōu bǐ lì yǎn èr wáng,
zhào yè lián chéng kěn qīng bó。
tā nián xiāng yuē qīu shān biān,
qīu jiāng yī pài lián qīu tiān。
xián tīng líng nv̌ gē cǎi lián,
qīng zhōu yī zùi mián qīu yān。
- 上一篇:用前韵送王君玉西征二首 其二
- 下一篇:和冯扬善韵