断桥山用少陵白波沙渡韵

(清代)叶士宽

欲断不断桥,万丈临坼岸。有湫起乖龙,破石入云汉。

帝怒割左耳,置之悬崖半。老猿此回踪,山鸟隔林唤。

涧底云涛翻,陂上雪花漫。奔湍往复回,喷沫迸且散。

我来临深渊,下视目光乱。仙境无由登,凡骨自悲叹。

叶士宽

(1689—1755)江苏吴县人,字映庭。康熙五十九年举人。雍正四年,试取内阁中书,历山西定襄知县、潞安知府、浙江绍兴知府,至宁绍台道。在官办事务求便民,赈灾不遗余力。有《浙东水利书》。

《断桥山用少陵白波沙渡韵》拼音标注

duàn qiáo shān yòng shǎo líng bái bō shā dù yùn
yù duàn bù duàn qiáo,
wàn zhàng lín chè àn。
yǒu jiǎo qǐ guāi lóng,
pò shí rù yún hàn。
dì nù gē zuǒ ěr,
zhì zhī xuán yá bàn。
lǎo yuán cǐ húi zōng,
shān niǎo gé lín huàn。
jiàn dǐ yún tāo fān,
bēi shàng xuě huā màn。
bēn tuān wǎng fù húi,
pēn mò bèng qiě sàn。
wǒ lái lín shēn yuān,
xià shì mù guāng luàn。
xiān jìng wú yóu dēng,
fán gǔ zì bēi tàn。