湖天霜

(清代)叶燮

湖天湛然清,盛夏飞严霜。霜严结阴惨,白日沈荒凉。

厉鬼啾啾鸣,行路闻心伤。埋冤尔为何,毅魄非国殇。

生为蚩蚩民,安分柔且良。真盗失伏辜,渔人罹祸殃。

杀人不抵死,袖手反代偿。有耳非不闻,有眼讵失芒。

一人爱功名,片语进斧戕。邈矣三宥仁,熟察五过章。

一朝四百指,骈首堆荒冈。湖水自终古,流恨徒汤汤。

寄语司牧者,杀人宜慎详!

叶燮

(1627—1702)江苏吴江人,浙江嘉兴籍,字星期,号巳畦。叶绍袁子。康熙九年进士。任江苏宝应知县。十四年,以三藩乱时役重民饥,与巡抚慕天颜不合,被劾罢官。居吴县横山,常出游览四方名胜。精研诗学理论,所作以险怪为工。有《原诗》、《巳畦诗文集》。又摘汪琬文章缺点,著《汪文摘谬》。

《湖天霜》拼音标注

hú tiān shuāng
hú tiān zhàn rán qīng,
shèng xià fēi yán shuāng。
shuāng yán jié yīn cǎn,
bái rì shěn huāng liáng。
lì gǔi jīu jīu míng,
xíng lù wén xīn shāng。
mái yuān ěr wèi hé,
yì pò fēi guó shāng。
shēng wèi chī chī mín,
ān fēn róu qiě liáng。
zhēn dào shī fú gū,
yú rén lí huò yāng。
shā rén bù dǐ sǐ,
xìu shǒu fǎn dài cháng。
yǒu ěr fēi bù wén,
yǒu yǎn jù shī máng。
yī rén ài gōng míng,
piàn yǔ jìn fǔ qiāng。
miǎo yǐ sān yòu rén,
shú chá wǔ guò zhāng。
yī zhāo sì bǎi zhǐ,
pián shǒu dūi huāng gāng。
hú shǔi zì zhōng gǔ,
líu hèn tú tāng tāng。
jì yǔ sī mù zhě,
shā rén yí shèn xiáng !