洗妆池

(宋代)叶茵

离宫脂粉尚渟香,人去僧来岁月长。钟磬咒成功德水,根尘洗尽水清凉。

叶茵

吴江笠泽人,字景文。不慕荣利,萧闲自放,名其所居曰“顺适堂”,与徐玑、林洪相唱和。其诗闲雅清矫,与魏野、林逋风格相近,如《古意》、《竹风水月》等多为淡泊清雅之作。著《顺适堂吟稿》五卷。

《洗妆池》拼音标注

xǐ zhuāng chí
lí gōng zhī fěn shàng tíng xiāng,
rén qù sēng lái sùi yuè cháng。
zhōng qìng zhòu chéng gōng dé shǔi,
gēn chén xǐ jǐn shǔi qīng liáng 。