爱香亭

(宋代)叶茵

有君子兮居沧波,芝阑之室未足多。为香终日成痴绝,不著此亭如香何。光风霁月汤心目,幸甚吴沈沾塍馥。兹时消得为衣裳,对翁更把离骚读。

叶茵

吴江笠泽人,字景文。不慕荣利,萧闲自放,名其所居曰“顺适堂”,与徐玑、林洪相唱和。其诗闲雅清矫,与魏野、林逋风格相近,如《古意》、《竹风水月》等多为淡泊清雅之作。著《顺适堂吟稿》五卷。

《爱香亭》拼音标注

ài xiāng tíng
yǒu jūn zǐ xī jū cāng bō,
zhī lán zhī shì wèi zú duō。
wèi xiāng zhōng rì chéng chī jué,
bù zhù cǐ tíng rú xiāng hé。
guāng fēng jì yuè tāng xīn mù,
xìng shén wú shěn zhān chéng fù。
zī shí xiāo dé wèi yī cháng,
dùi wēng gèng bǎ lí sāo dú 。