道院偶成

(宋代)叶茵

把茅为屋竹为城,柏子香销道气生。九十春光香一片,万千心事雨三更。连村鼍鼓相高下,断浦渔灯半灭明。闭户和衣寻小榻,梦回犹听读书声。

叶茵

吴江笠泽人,字景文。不慕荣利,萧闲自放,名其所居曰“顺适堂”,与徐玑、林洪相唱和。其诗闲雅清矫,与魏野、林逋风格相近,如《古意》、《竹风水月》等多为淡泊清雅之作。著《顺适堂吟稿》五卷。

《道院偶成》拼音标注

dào yuàn ǒu chéng
bǎ máo wèi wū zhú wèi chéng,
bǎi zǐ xiāng xiāo dào qì shēng。
jǐu shí chūn guāng xiāng yī piàn,
wàn qiān xīn shì yǔ sān gèng。
lián cūn tuó gǔ xiāng gāo xià,
duàn pǔ yú dēng bàn miè míng。
bì hù hé yī xún xiǎo tà,
mèng húi yóu tīng dú shū shēng 。