喜迁莺 露筋祠

(清代)易顺鼎

灵旗风大。怅春阴换尽,都飞凉霭。鱼地铺冰,蟾天浸月,不照寻常眉黛。

小蚊已辞秋帐,成就芳名百代。泪休洒,自翠蛾无恙,青蝇安在。

香街。飘水佩。闻道花时,开遍祠门外。旧内钩斜,南朝脂井,应笑此湖清太。

红颜尽成庙食,命薄生前何害。柳丝待,待系船重到,绿云如海。

易顺鼎

易顺鼎(1858~1920)清末官员、诗人,寒庐七子之一。字实甫、实父、中硕,号忏绮斋、眉伽,晚号哭庵、一广居士等,龙阳(今湖南汉寿)人,易佩绅之子。光绪元年举人。曾被张之洞聘主两湖书院经史讲席。马关条约签订后,上书请罢和义。曾两去台湾,帮助刘永福抗战。庚子事变时,督江楚转运,此后在广西。云南、广东等地任道台。辛亥革命后去北京,与袁世凯之子袁克文交游,袁世凯称帝后,任印铸局长。帝制失败后,纵情于歌楼妓馆。工诗,讲究属对工巧,用意新颖,与樊增祥并称“樊易”,著有《琴志楼编年诗集》等。

《喜迁莺 露筋祠》拼音标注

xǐ qiān yīng lù jīn cí
líng qí fēng dà。
chàng chūn yīn huàn jǐn,
dū fēi liáng ǎi。
yú dì pū bīng,
chán tiān jìn yuè,
bù zhào xún cháng méi dài。
xiǎo wén yǐ cí qīu zhàng,
chéng jìu fāng míng bǎi dài。
lèi xīu sǎ,
zì cùi é wú yàng,
qīng yíng ān zài。
xiāng jiē。
piāo shǔi pèi。
wén dào huā shí,
kāi biàn cí mén wài。
jìu nèi gōu xié,
nán zhāo zhī jǐng,
yìng xiào cǐ hú qīng tài。
hóng yán jǐn chéng miào shí,
mìng bó shēng qián hé hài。
lǐu sī dài,
dài xì chuán zhòng dào,
lv̀ yún rú hǎi。