三峡涧连理松歌

(清代)易顺鼎

张公所佩双神龙,何年飞入匡庐峰。化为奇峰号双剑,复化山中连理松。

元气为浆相灌溉,欲呼五老论年辈。冰雪常含太古心,云雷自转诸天盖。

托根磊砢幽涧边,听瀑看云忘岁年。涧声万古入其腹,清籁时时还一宣。

荆蛮采药苍茫意,伯仲同行因让季。后来高节又夷齐,掉头不肯称周帝。

匡君亦是伤心人,同气相携争避世。对松惆怅想千春,若见当时好兄弟。

我从前年辞大梁,织畚佣舂携孟光。偶来并立此松下,习习微风吹鬓凉。

白首同归约异日,青山信美真吾乡。至今有此数椽屋,为感此松幽意长。

万物从来有龙蠖,名材且莫憎岩壑。吾辈还期共死生,世人那得知哀乐。

正直终蒙造化扶,孤高亦受神明托。请诵山中《招隐》篇,海水天风一时作。

易顺鼎

易顺鼎(1858~1920)清末官员、诗人,寒庐七子之一。字实甫、实父、中硕,号忏绮斋、眉伽,晚号哭庵、一广居士等,龙阳(今湖南汉寿)人,易佩绅之子。光绪元年举人。曾被张之洞聘主两湖书院经史讲席。马关条约签订后,上书请罢和义。曾两去台湾,帮助刘永福抗战。庚子事变时,督江楚转运,此后在广西。云南、广东等地任道台。辛亥革命后去北京,与袁世凯之子袁克文交游,袁世凯称帝后,任印铸局长。帝制失败后,纵情于歌楼妓馆。工诗,讲究属对工巧,用意新颖,与樊增祥并称“樊易”,著有《琴志楼编年诗集》等。

《三峡涧连理松歌》拼音标注

sān xiá jiàn lián lǐ sōng gē
zhāng gōng suǒ pèi shuāng shén lóng,
hé nián fēi rù kuāng lú fēng。
huà wèi qí fēng hào shuāng jiàn,
fù huà shān zhōng lián lǐ sōng。
yuán qì wèi jiāng xiāng guàn gài,
yù hū wǔ lǎo lùn nián bèi。
bīng xuě cháng hán tài gǔ xīn,
yún léi zì zhuǎn zhū tiān gài。
tuō gēn lěi luǒ yōu jiàn biān,
tīng pù kàn yún wàng sùi nián。
jiàn shēng wàn gǔ rù qí fù,
qīng lài shí shí huán yī xuān。
jīng mán cǎi yào cāng máng yì,
bó zhòng tóng xíng yīn ràng jì。
hòu lái gāo jié yòu yí qí,
diào tóu bù kěn chēng zhōu dì。
kuāng jūn yì shì shāng xīn rén,
tóng qì xiāng xié zhēng bì shì。
dùi sōng chóu chàng xiǎng qiān chūn,
ruò jiàn dāng shí hǎo xiōng dì。
wǒ cóng qián nián cí dà liáng,
zhī běn yòng chōng xié mèng guāng。
ǒu lái bìng lì cǐ sōng xià,
xí xí wēi fēng chūi bìn liáng。
bái shǒu tóng gūi yuē yì rì,
qīng shān xìn měi zhēn wú xiāng。
zhì jīn yǒu cǐ shù chuán wū,
wèi gǎn cǐ sōng yōu yì cháng。
wàn wù cóng lái yǒu lóng huò,
míng cái qiě mò zēng yán hè。
wú bèi huán qī gòng sǐ shēng,
shì rén nà dé zhī āi lè。
zhèng zhí zhōng méng zào huà fú,
gū gāo yì shòu shén míng tuō。
qǐng sòng shān zhōng 《 zhāo yǐn 》 piān,
hǎi shǔi tiān fēng yī shí zuò。