归宗寺看月
(清代)易顺鼎
碧空无云雨所洗,长风舒波一万里。大月入户天苍凉,幽人揽衣坐惊起。
孤光远映金轮峰,唤取空山生海水。是时孟夏甫过望,太阴未觉亏全体。
老蟾飞镜入匡庐,骊龙吐珠出彭蠡。一片愁心天地青,半空岛色星辰绮。
法宫钟鼓宵沈沈,雄压天声万山趾。长廊可饭数百僧,浊酒相呼二三子。
夜深人稀声籁绝,犬吠虫吟清可喜。诸天寂寂守龙象,下界纷纷斗牛蚁。
诸僧鼾睡了不闻,佛亦无言垂两耳。绕庭千遍看未足,更欲开门觅山鬼。
愁入天边坏塔孤,梦飞海外神州几。吾闻世界本沤浮,何况人身一稊米。
百年易尽如风镫,聚散死生皆偶尔。要持屡劫妙明心,一学昭文绝成毁。
君知今夕是何年,佛在虚堂正弹指。

易顺鼎
易顺鼎(1858~1920)清末官员、诗人,寒庐七子之一。字实甫、实父、中硕,号忏绮斋、眉伽,晚号哭庵、一广居士等,龙阳(今湖南汉寿)人,易佩绅之子。光绪元年举人。曾被张之洞聘主两湖书院经史讲席。马关条约签订后,上书请罢和义。曾两去台湾,帮助刘永福抗战。庚子事变时,督江楚转运,此后在广西。云南、广东等地任道台。辛亥革命后去北京,与袁世凯之子袁克文交游,袁世凯称帝后,任印铸局长。帝制失败后,纵情于歌楼妓馆。工诗,讲究属对工巧,用意新颖,与樊增祥并称“樊易”,著有《琴志楼编年诗集》等。
《归宗寺看月》拼音标注
gūi zōng sì kàn yuè
bì kōng wú yún yǔ suǒ xǐ,
cháng fēng shū bō yī wàn lǐ。
dà yuè rù hù tiān cāng liáng,
yōu rén lǎn yī zuò liáng qǐ。
gū guāng yuǎn yìng jīn lún fēng,
huàn qǔ kōng shān shēng hǎi shǔi。
shì shí mèng xià fǔ guò wàng,
tài yīn wèi jué yú quán tǐ。
lǎo chán fēi jìng rù kuāng lú,
lí lóng tǔ zhū chū péng lǐ。
yī piàn chóu xīn tiān dì qīng,
bàn kōng dǎo sè xīng chén qǐ。
fǎ gōng zhōng gǔ xiāo shěn shěn,
xióng yā tiān shēng wàn shān zhǐ。
cháng láng kě fàn shù bǎi sēng,
zhuó jǐu xiāng hū èr sān zǐ。
yè shēn rén xī shēng lài jué,
quǎn fèi chóng yín qīng kě xǐ。
zhū tiān jì jì shǒu lóng xiàng,
xià jiè fēn fēn dǒu níu yǐ。
zhū sēng hān shùi le bù wén,
fó yì wú yán chúi liǎng ěr。
rào tíng qiān biàn kàn wèi zú,
gèng yù kāi mén mì shān gǔi。
chóu rù tiān biān huài tǎ gū,
mèng fēi hǎi wài shén zhōu jī。
wú wén shì jiè běn òu fú,
hé kuàng rén shēn yī tí mǐ。
bǎi nián yì jǐn rú fēng dēng,
jù sàn sǐ shēng jiē ǒu ěr。
yào chí lv̌ jié miào míng xīn,
yī xué zhāo wén jué chéng hǔi。
jūn zhī jīn xī shì hé nián,
fó zài xū táng zhèng dàn zhǐ。