紫荆道中

(清代)易宗瀛

四围山色里,径踏乱流分。藜杖閒黄叟,松声冷绿云。

高烟双鸟没,落日一人耕。解悟林泉意,幽光肃听闻。

易宗瀛

湖南湘乡人,字公仙,号岛民。易贞言子。乾隆间举博学鸿词科,选浙江曹娥场盐场大使。工诗文。

《紫荆道中》拼音标注

zǐ jīng dào zhōng
sì wéi shān sè lǐ,
jìng tà luàn líu fēn。
lí zhàng xián huáng sǒu,
sōng shēng lěng lv̀ yún。
gāo yān shuāng niǎo méi,
luò rì yī rén gēng。
jiě wù lín quán yì,
yōu guāng sù tīng wén。