雁荡归兴

(宋代)应节严

倚云绝巘极跻攀,力倦何能跨鹤远。回首乘鸾千尺上,举头踞虎万寻间。石坛胜地留仙住,玉府浮云伴客閒,秀水名山观不尽,放吟骚客兴何悭。

应节严

(1211—1300)宋温州平阳人,初名梦辰,字和父,自号平坡居士。理宗淳祐四年登武第,寻换文举。累官吏部侍郎、宝谟阁待制。在六馆时,上疏论巨珰黩政,言至切直。晚年家居。善古文。有《平坡文集》。

《雁荡归兴》拼音标注

yàn dàng gūi xīng
yǐ yún jué yǎn jí jī pān,
lì juàn hé néng kuà hè yuǎn。
húi shǒu chéng luán qiān chǐ shàng,
jǔ tóu jù hǔ wàn xún jiān。
shí tán shèng dì líu xiān zhù,
yù fǔ fú yún bàn kè xián,
xìu shǔi míng shān guān bù jǐn,
fàng yín sāo kè xīng hé qiān 。