贺新郎 其六 立秋夜雨

(清代)尤侗

又是秋来矣。乍回头、悠悠长日,去如流水。不觉西风吹老至,华发星星添几。

思往事、潸然出涕。我自多愁泪洗面,问天公、何苦愁如此。

下一夜,霖铃雨。

声声滴碎惊秋耳。助凄凉、三年客舍,故乡千里。白首冯郎休说恨,尚对孺人稚子。

恨莫恨、别离生死。不信愁人愁不寐,但愁魂、缭绕残灯里。

听漏点,三更起。

尤侗

尤侗(1618年-1704年)明末清初著名诗人、戏曲家,曾被顺治誉为“真才子”;康熙誉为“老名士”。字展成,一字同人,早年自号三中子,又号悔庵,晚号良斋、西堂老人、鹤栖老人、梅花道人等,苏州府长洲(今江苏省苏州市)人。于康熙十八年(1679)举博学鸿儒,授翰林院检讨,参与修《明史》,分撰列传300余篇、《艺文志》5卷,二十二年告老归家。四十二年康熙南巡,得晋官号为侍讲,享年八十七岁。侗天才富赡,诗多新警之思,杂以谐谑,每一篇出,传诵遍人口,著述颇丰,有《西堂全集》。

《贺新郎 其六 立秋夜雨》拼音标注

hè xīn láng qí lìu lì qīu yè yǔ
yòu shì qīu lái yǐ。
zhà húi tóu 、 yōu yōu cháng rì,
qù rú líu shǔi。
bù jué xī fēng chūi lǎo zhì,
huá fā xīng xīng tiān jī。
sī wǎng shì 、 shān rán chū tì。
wǒ zì duō chóu lèi xǐ miàn,
wèn tiān gōng 、 hé kǔ chóu rú cǐ。
xià yī yè,
lín líng yǔ。
shēng shēng dī sùi liáng qīu ěr。
zhù qī liáng 、 sān nián kè shè,
gù xiāng qiān lǐ。
bái shǒu féng láng xīu shuō hèn,
shàng dùi rú rén zhì zǐ。
hèn mò hèn 、 bié lí shēng sǐ。
bù xìn chóu rén chóu bù mèi,
dàn chóu hún 、 liáo rào cán dēng lǐ。
tīng lòu diǎn,
sān gèng qǐ。