贺新郎 其十 九日再和

(清代)尤侗

四见重阳矣。怅悲秋、他乡何处?登山临水。为问诸公高宴会,遍插茱萸有几。

何必学、牛山掩涕。我忆楞伽湖畔路,是少年、行乐尝过此。

吟一句,满城雨。

追寻昨梦依然耳。惊回头、歌台舞榭,半成蒿里。戏马龙山今在否,争甚英雄竖子。

谁保得、古而无死。但趁清秋风日美,酹黄花、侧帽斜阳里。

怕转盼,寒沙起。

尤侗

尤侗(1618年-1704年)明末清初著名诗人、戏曲家,曾被顺治誉为“真才子”;康熙誉为“老名士”。字展成,一字同人,早年自号三中子,又号悔庵,晚号良斋、西堂老人、鹤栖老人、梅花道人等,苏州府长洲(今江苏省苏州市)人。于康熙十八年(1679)举博学鸿儒,授翰林院检讨,参与修《明史》,分撰列传300余篇、《艺文志》5卷,二十二年告老归家。四十二年康熙南巡,得晋官号为侍讲,享年八十七岁。侗天才富赡,诗多新警之思,杂以谐谑,每一篇出,传诵遍人口,著述颇丰,有《西堂全集》。

《贺新郎 其十 九日再和》拼音标注

hè xīn láng qí shí jǐu rì zài hé
sì jiàn zhòng yáng yǐ。
chàng bēi qīu 、 tā xiāng hé chù ?
dēng shān lín shǔi。
wèi wèn zhū gōng gāo yàn hùi,
biàn chā zhū yú yǒu jī。
hé bì xué 、 níu shān yǎn tì。
wǒ yì léng qié hú pàn lù,
shì shǎo nián 、 xíng lè cháng guò cǐ。
yín yī jù,
mǎn chéng yǔ。
zhūi xún zuó mèng yī rán ěr。
liáng húi tóu 、 gē tái wǔ xiè,
bàn chéng hāo lǐ。
xì mǎ lóng shān jīn zài fǒu,
zhēng shén yīng xióng shù zǐ。
shúi bǎo dé 、 gǔ ér wú sǐ。
dàn chèn qīng qīu fēng rì měi,
lèi huáng huā 、 cè mào xié yáng lǐ。
pà zhuǎn pàn,
hán shā qǐ。