贺新郎 其一 塞上
(清代)尤侗
天末卢龙道。看敷分、山崖耸峙,河流低绕。极望崖城烟一抹,但见黄榆白草。
又添得、孤鸿飘渺。寒月如霜沙似雪,想当年、有客伤心早。
重画出,边愁稿。
短衣自倚高楼啸。吊西风、一杯残酒,泪痕多少。漫说明妃出塞苦,不见玉关人老。
更减尽、英雄怀抱。剩有琵琶浑不似,倩庐儿、弹出凉州调。
公莫舞,乌啼了。

尤侗
尤侗(1618年-1704年)明末清初著名诗人、戏曲家,曾被顺治誉为“真才子”;康熙誉为“老名士”。字展成,一字同人,早年自号三中子,又号悔庵,晚号良斋、西堂老人、鹤栖老人、梅花道人等,苏州府长洲(今江苏省苏州市)人。于康熙十八年(1679)举博学鸿儒,授翰林院检讨,参与修《明史》,分撰列传300余篇、《艺文志》5卷,二十二年告老归家。四十二年康熙南巡,得晋官号为侍讲,享年八十七岁。侗天才富赡,诗多新警之思,杂以谐谑,每一篇出,传诵遍人口,著述颇丰,有《西堂全集》。
《贺新郎 其一 塞上》拼音标注
hè xīn láng qí yī sāi shàng
tiān mò lú lóng dào。
kàn fū fēn 、 shān yá sǒng zhì,
hé líu dī rào。
jí wàng yá chéng yān yī mǒ,
dàn jiàn huáng yú bái cǎo。
yòu tiān dé 、 gū hóng piāo miǎo。
hán yuè rú shuāng shā sì xuě,
xiǎng dāng nián 、 yǒu kè shāng xīn zǎo。
zhòng huà chū,
biān chóu gǎo。
duǎn yī zì yǐ gāo lóu xiào。
diào xī fēng 、 yī bēi cán jǐu,
lèi hén duō shǎo。
màn shuō míng fēi chū sāi kǔ,
bù jiàn yù guān rén lǎo。
gèng jiǎn jǐn 、 yīng xióng huái bào。
shèng yǒu pí pá hún bù sì,
qiàn lú ér 、 dàn chū liáng zhōu diào。
gōng mò wǔ,
wū tí le。
- 上一篇:贺新郎 其二 贺荔裳纳姬举子
- 下一篇:兰陵垂 伤春