寄哭缪方石四首 其一

(明代)游朴

政术文章两擅名,青云白石独留情。一官鸡肋白谁巧,几载莬裘早自营。

人世若逢金鼎就,帝居已促玉楼成。天涯一掬生刍泪,洒向何年宿草青。

游朴

游朴(1526—1599),明福建福宁(今福建柘荣县)人,字太初。少聪慧,九岁能属文。万历二年进士,授成都府推官。入为大理寺评事。历迁刑部郎中。三任法曹,办案力求公正。官终湖广参政。有《藏山集》。

《寄哭缪方石四首 其一》拼音标注

jì kū móu fāng shí sì shǒu qí yī
zhèng zhú wén zhāng liǎng shàn míng,
qīng yún bái shí dú líu qíng。
yī guān jī lèi bái shúi qiǎo,
jī zài wèn qíu zǎo zì yíng。
rén shì ruò féng jīn dǐng jìu,
dì jū yǐ cù yù lóu chéng。
tiān yá yī jú shēng chú lèi,
sǎ xiàng hé nián sù cǎo qīng。