题径山

(元代)栯堂

攀萝扪石上崔嵬,为访名师特到来。碧眼望穿红日际,青鞋蹋破白云堆。

松涛振壑鸣天籁,瀑布舂岩动地雷。好境自然尘世别,何须海上觅蓬莱。

栯堂

益字栯堂,温州人。大慧杲四世法嗣,得法于净慈隐公。住庆元奉化岳林寺,世传《山居诗》一编,檗庵黄僧游广陵,得于东隐精舍。为元时旧刻。

《题径山》拼音标注

tí jìng shān
pān luó mén shí shàng cūi wéi,
wèi fǎng míng shī tè dào lái。
bì yǎn wàng chuān hóng rì jì,
qīng xié tà pò bái yún dūi。
sōng tāo zhèn hè míng tiān lài,
pù bù chōng yán dòng dì léi。
hǎo jìng zì rán chén shì bié,
hé xū hǎi shàng mì péng lái。