满江红 东阿道中

(明代)俞彦

荏苒征途,马首外、黄埃飞灭。渐初夏、麦寒西陇,草熏南陌。

平楚澹烟迷云鹜,乱山落照闻啼鴂。只玉骢、飘泊未归来,心慵怯。

名与利,多生劫。劳和恨,他生业。怕镜中不似、去家时节。

残月一鞭乡梦断,暮云千里音书歇。想故园、莫道不曾愁,愁今绝。

俞彦

[明](约公元一六一五年前后在世)字仲茅,上元人。生卒年均不详,约明神宗万历四十三年前后在世。万历二十九年(公元一六0一年)进士。历官光禄寺少卿。彦长于词,尤工小令,以淡雅见称。词集今失传,仅见于各种选本中。

《满江红 东阿道中》拼音标注

mǎn jiāng hóng dōng ā dào zhōng
rěn rǎn zhēng tú,
mǎ shǒu wài 、 huáng āi fēi miè。
jiàn chū xià 、 mài hán xī lǒng,
cǎo xūn nán mò。
píng chǔ dàn yān mí yún mù,
luàn shān luò zhào wén tí juè。
zhǐ yù cōng 、 piāo bó wèi gūi lái,
xīn yōng qiè。
míng yǔ lì,
duō shēng jié。
láo hé hèn,
tā shēng yè。
pà jìng zhōng bù sì 、 qù jiā shí jié。
cán yuè yī biān xiāng mèng duàn,
mù yún qiān lǐ yīn shū xiē。
xiǎng gù yuán 、 mò dào bù céng chóu,
chóu jīn jué。