题高彦敬尚书赵子昂承旨共画一轴为户部杨侍郎作

(宋代)虞集

不见湖州三百年,高公尚书生古燕。西湖醉归写古木,吴兴为补幽篁妍。

国朝名笔谁第一?尚书醉后妙无敌。老蛟欲起风雨来,星堕天河化为石。

赵公自是真天人,独与尚书情最亲。高怀古谊两相得,惨淡酬酢皆天真。

侍郎得此自京国,使我观之三叹息。今人何必非古人,沦落文章付陈迹。

虞集

虞集(1272~1348)元代著名学者、诗人。字伯生,号道园,人称邵庵先生。少受家学,尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,李国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》,著有《道园学古录》、《道园遗稿》。虞集素负文名,与揭傒斯、柳贯、黄溍并称“元儒四家”;诗与揭傒斯、范梈、杨载齐名,人称“元诗四家”。

《题高彦敬尚书赵子昂承旨共画一轴为户部杨侍郎作》拼音标注

tí gāo yàn jìng shàng shū zhào zǐ áng chéng zhǐ gòng huà yī zhóu wèi hù bù yáng shì láng zuò
bù jiàn hú zhōu sān bǎi nián,
gāo gōng shàng shū shēng gǔ yàn。
xī hú zùi gūi xiě gǔ mù,
wú xīng wèi bǔ yōu huáng yán。
guó zhāo míng bǐ shúi dì yī ?
shàng shū zùi hòu miào wú dí。
lǎo jiāo yù qǐ fēng yǔ lái,
xīng duò tiān hé huà wèi shí。
zhào gōng zì shì zhēn tiān rén,
dú yǔ shàng shū qíng zùi qīn。
gāo huái gǔ yí liǎng xiāng dé,
cǎn dàn chóu zuò jiē tiān zhēn。
shì láng dé cǐ zì jīng guó,
shǐ wǒ guān zhī sān tàn xī。
jīn rén hé bì fēi gǔ rén,
lún luò wén zhāng fù chén jī。