玉隆留题

(宋代)虞集

仙真治兹山,重阜隐延广。冲奥元气会,运至法灵响。

与世作司命,神宇廓弘敞。及门春雨来,玄感副夙仰。

摩挲晋时树,托身何萧爽。千载抱微息,日月共来往。

欲为黄发期,日待紫芝长。上天垂光彩,月出江海上。

故人不可待,惆怅理归鞅。

虞集

虞集(1272~1348)元代著名学者、诗人。字伯生,号道园,人称邵庵先生。少受家学,尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,李国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》,著有《道园学古录》、《道园遗稿》。虞集素负文名,与揭傒斯、柳贯、黄溍并称“元儒四家”;诗与揭傒斯、范梈、杨载齐名,人称“元诗四家”。

《玉隆留题》拼音标注

yù lóng líu tí
xiān zhēn zhì zī shān,
zhòng fù yǐn yán guǎng。
chōng ào yuán qì hùi,
yùn zhì fǎ líng xiǎng。
yǔ shì zuò sī mìng,
shén yǔ kuò hóng chǎng。
jí mén chūn yǔ lái,
xuán gǎn fù sù yǎng。
mó suō jìn shí shù,
tuō shēn hé xiāo shuǎng。
qiān zài bào wēi xī,
rì yuè gòng lái wǎng。
yù wèi huáng fā qī,
rì dài zǐ zhī cháng。
shàng tiān chúi guāng cǎi,
yuè chū jiāng hǎi shàng。
gù rén bù kě dài,
chóu chàng lǐ gūi yǎng。