孙宰金碧山水

(宋代)虞集

昔代香山避暑宫,中天积翠立芙蓉。云生金水三春柳,露滴银床五粒松。

飞瀑桥长通窈窕,断堤人倦立从容。旧时行处今看画,烟雨楼台晚更浓。

虞集

虞集(1272~1348)元代著名学者、诗人。字伯生,号道园,人称邵庵先生。少受家学,尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,李国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》,著有《道园学古录》、《道园遗稿》。虞集素负文名,与揭傒斯、柳贯、黄溍并称“元儒四家”;诗与揭傒斯、范梈、杨载齐名,人称“元诗四家”。

《孙宰金碧山水》拼音标注

sūn zǎi jīn bì shān shǔi
xī dài xiāng shān bì shǔ gōng,
zhōng tiān jī cùi lì fú róng。
yún shēng jīn shǔi sān chūn lǐu,
lù dī yín chuáng wǔ lì sōng。
fēi pù qiáo cháng tōng yǎo tiǎo,
duàn dī rén juàn lì cóng róng。
jìu shí xíng chù jīn kàn huà,
yān yǔ lóu tái wǎn gèng nóng。