南越谣

(唐代)于濆

迢迢东南天,巨浸无津壖。雄风卷昏雾,干戈满楼船。此时尉佗心,儿童待幽燕。三寸陆贾舌,万里汉山川。若令交趾货,尽生虞芮田。天意苟如此,遐人谁肯怜。

于濆

于濆,字子漪,自号逸诗,晚唐诗人,里居及生卒年均不详,约唐僖宗乾符初(约876年前后)在世。咸通二年(681年)举进士及第,仕终泗州判官。濆患当时诗人拘束声律而入轻浮,故作古风三十篇,以矫弊俗,自号逸诗,有《于濆诗集》、《新唐书艺文志》传于世。

《南越谣》拼音标注

nán yuè yáo
tiáo tiáo dōng nán tiān,
jù jìn wú jīn ruán。
xióng fēng juàn hūn wù,
gān gē mǎn lóu chuán。
cǐ shí wèi tuó xīn,
ér tóng dài yōu yàn。
sān cùn lù jiǎ shé,
wàn lǐ hàn shān chuān。
ruò lìng jiāo zhǐ huò,
jǐn shēng yú rùi tián。
tiān yì gǒu rú cǐ,
xiá rén shúi kěn lián。