过凌霄洞天谒张先生祠

(唐代)于鹄

戢戢乱峰里,一峰独凌天。下看如尖高,上有十里泉。志人爱幽深,一住五十年。悬牍到其上,乘牛耕药田。衣食不下求,乃是云中仙。山僧独知处,相引冲碧烟。断崖昼昏黑,槎臬横只椽。面壁攀石棱,养力方敢前。累歇日已没,始到茅堂边。见客不问谁,礼质无周旋。醉卧枕欹树,寒坐展青毡。折松扫藜床,秋果颜色鲜。炼蜜敲石炭,洗澡乘瀑泉。白犬舐客衣,惊走闻腥膻。乃知轩冕徒,宁比云壑眠。

于鹄

于鹄,大历、贞元间诗人也。隐居汉阳,尝为诸府从事。其诗语言朴实生动,清新可人;题材方面多描写隐逸生活,宣扬禅心道风的作品。代表作有《巴女谣》、《江南曲》、《题邻居》、《塞上曲》、《悼孩子》、《长安游》、《惜花 》、《南溪书斋》、《题美人》等,其中以《巴女谣》和《江南曲》两首诗流传最广。

《过凌霄洞天谒张先生祠》拼音标注

guò líng xiāo dòng tiān yè zhāng xiān shēng cí
jí jí luàn fēng lǐ,
yī fēng dú líng tiān。
xià kàn rú jiān gāo,
shàng yǒu shí lǐ quán。
zhì rén ài yōu shēn,
yī zhù wǔ shí nián。
xuán dú dào qí shàng,
chéng níu gēng yào tián。
yī shí bù xià qíu,
nǎi shì yún zhōng xiān。
shān sēng dú zhī chù,
xiāng yǐn chōng bì yān。
duàn yá zhòu hūn hēi,
chá niè héng zhǐ chuán。
miàn bì pān shí léng,
yǎng lì fāng gǎn qián。
lèi xiē rì yǐ méi,
shǐ dào máo táng biān。
jiàn kè bù wèn shúi,
lǐ zhí wú zhōu xuán。
zùi wò zhěn yī shù,
hán zuò zhǎn qīng zhān。
zhé sōng sǎo lí chuáng,
qīu guǒ yán sè xiān。
liàn mì qiāo shí tàn,
xǐ zǎo chéng pù quán。
bái quǎn shì kè yī,
liáng zǒu wén xīng dàn。
nǎi zhī xuān miǎn tú,
níng bǐ yún hè mián。