醉后寄山中友人

(唐代)于鹄

昨日山家春酒浓,野人相劝久从容。独忆卸冠眠细草,不知谁送出深松。都忘醉后逢廉度,不省归时见鲁恭。知己尚嫌身酩酊,路人应恐笑龙钟。

于鹄

于鹄,大历、贞元间诗人也。隐居汉阳,尝为诸府从事。其诗语言朴实生动,清新可人;题材方面多描写隐逸生活,宣扬禅心道风的作品。代表作有《巴女谣》、《江南曲》、《题邻居》、《塞上曲》、《悼孩子》、《长安游》、《惜花 》、《南溪书斋》、《题美人》等,其中以《巴女谣》和《江南曲》两首诗流传最广。

《醉后寄山中友人》拼音标注

zùi hòu jì shān zhōng yǒu rén
zuó rì shān jiā chūn jǐu nóng,
yě rén xiāng quàn jǐu cóng róng。
dú yì xiè guān mián xì cǎo,
bù zhī shúi sòng chū shēn sōng。
dū wàng zùi hòu féng lián dù,
bù shěng gūi shí jiàn lǔ gōng。
zhī jǐ shàng xián shēn míng dǐng,
lù rén yìng kǒng xiào lóng zhōng。