次韵陈溪山棕履二首 其一

(宋代)虞集

解舄还上方,归山据枯槁。禁足结僧夏,陈编谢探讨。

隐几或过昼,凝尘遂忘扫。行庭不见人,谁或践生草。

实由筋力衰,无复驰走好。前年当此时,严召出城早。

追度龙门水,赐见沙领道。鼎湖忽踰年,始克罢趋造。

感君素履咏,幽贞可长保。番番茹芝人,长歌岂知老。

虞集

虞集(1272~1348)元代著名学者、诗人。字伯生,号道园,人称邵庵先生。少受家学,尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,李国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》,著有《道园学古录》、《道园遗稿》。虞集素负文名,与揭傒斯、柳贯、黄溍并称“元儒四家”;诗与揭傒斯、范梈、杨载齐名,人称“元诗四家”。

《次韵陈溪山棕履二首 其一》拼音标注

cì yùn chén xī shān zōng lv̌ èr shǒu qí yī
jiě xì huán shàng fāng,
gūi shān jù kū gǎo。
jìn zú jié sēng xià,
chén biān xiè tàn tǎo。
yǐn jī huò guò zhòu,
níng chén sùi wàng sǎo。
xíng tíng bù jiàn rén,
shúi huò jiàn shēng cǎo。
shí yóu jīn lì shuāi,
wú fù chí zǒu hǎo。
qián nián dāng cǐ shí,
yán zhào chū chéng zǎo。
zhūi dù lóng mén shǔi,
sì jiàn shā lǐng dào。
dǐng hú hū yú nián,
shǐ kè bà qū zào。
gǎn jūn sù lv̌ yǒng,
yōu zhēn kě cháng bǎo。
fān fān rú zhī rén,
cháng gē qǐ zhī lǎo。