送卢东麓祠部廷杖为民南还

(明代)余继登

燕山雪花大如手,层冰欲裂阴风吼。车轮摧折马不前,卢郎此日东南走。

卢郎尔去莫销魂,尔力犹能叩天阍。幽谷不回白日照,星辰乱落红尘昏。

红尘昏,浮云驰,嗟哉世事竟堪疑。精诚自分山可移,山鬼窃笑精灵窥。

汉庭不闻贾生痛,泽畔谁怜屈子悲。卢郎卢郎尔何为,上帝待尔以不死,尔归且韬胸中奇,慎勿狂歌叹五噫。

余继登

(1544—1600)明河间府交河人,字世用,号云衢。万历五年进士。授检讨,与修《会典》。二十六年以礼部侍郎摄部事,请停一切诛求开采之害民者,又请罢矿税中官,皆不纳,郁郁成疾。著有《典故纪闻》、《淡然轩集》。

《送卢东麓祠部廷杖为民南还》拼音标注

sòng lú dōng lù cí bù tíng zhàng wèi mín nán huán
yàn shān xuě huā dà rú shǒu,
céng bīng yù liè yīn fēng hǒu。
chē lún cūi zhé mǎ bù qián,
lú láng cǐ rì dōng nán zǒu。
lú láng ěr qù mò xiāo hún,
ěr lì yóu néng kòu tiān hūn。
yōu gǔ bù húi bái rì zhào,
xīng chén luàn luò hóng chén hūn。
hóng chén hūn,
fú yún chí,
jiē zāi shì shì jìng kān yí。
jīng chéng zì fēn shān kě yí,
shān gǔi qiè xiào jīng líng kūi。
hàn tíng bù wén jiǎ shēng tòng,
zé pàn shúi lián qū zǐ bēi。
lú láng lú láng ěr hé wèi,
shàng dì dài ěr yǐ bù sǐ,
ěr gūi qiě tāo xiōng zhōng qí,
shèn wù kuáng gē tàn wǔ yī。