晓发南津港
(清代)俞明震
蓬穴露光圆,远屿浓欲滴。烟披沙草微,孤棹弄滴碧。
泛泛入空明,前帆去不息。乾坤日摩荡,泱莽众流合。
水气曙濛濛,俯仰星斗逼。日跃天无根,金光射万隙。
蛟龙失晓睡,采错周六极。风撼城势低,天水相扶翼。
浩荡积气中,震骇资定力。霞气郁不腾,平视坤舆侧。
翩然一鸟下,万里风瑟瑟。

俞明震
俞明震(1860~1918),字恪士,又字启东,号觚庵,祖籍浙江山阴(今绍兴)斗门,生于湖南。光绪戊子(1888年)科举人,官至甘肃提学使。入民国,为肃政史,谢病归隐杭州西湖。明震工诗,吟甚苦,自言成一诗或至终夕不眠,甚且病眩,故所作不多。所著《觚庵诗存》传于世。
《晓发南津港》拼音标注
xiǎo fā nán jīn gǎng
péng xué lù guāng yuán,
yuǎn yǔ nóng yù dī。
yān pī shā cǎo wēi,
gū zhuō nòng dī bì。
fàn fàn rù kōng míng,
qián fān qù bù xī。
gān kūn rì mó dàng,
yāng mǎng zhòng líu hé。
shǔi qì shù méng méng,
fǔ yǎng xīng dǒu bī。
rì yuè tiān wú gēn,
jīn guāng shè wàn xì。
jiāo lóng shī xiǎo shùi,
cǎi cuò zhōu lìu jí。
fēng hàn chéng shì dī,
tiān shǔi xiāng fú yì。
hào dàng jī qì zhōng,
zhèn hài zī dìng lì。
xiá qì yù bù téng,
píng shì kūn yú cè。
piān rán yī niǎo xià,
wàn lǐ fēng sè sè。