端午次韵和徐改之

(宋代)于石

榴花灼烁露初乾,乍试香罗怯晓寒。自古独醒多见忌,与君一醉笑相看。无邪安用艾悬户,徇俗聊将黍饤盘。千载沉湘呼不起,至今遗恨楚江干。涛头洒泪眼难乾,鱼腹沉冤骨未寒。楚些一章招莫返,曹碑八字好难看。水流不尽湘江恨,俗奠空陈苹藻盘。我亦逢时增感慨,凜然忠孝孰能干。

于石

元间婺州兰溪人,字介翁,号紫岩,更号两溪。貌古气刚,喜诙谐,自负甚高。宋亡,隐居不出,一意于诗。豪宕激发,气骨苍劲,望而知其为山林旷士。有《紫岩集》。

《端午次韵和徐改之》拼音标注

duān wǔ cì yùn hé xú gǎi zhī
líu huā zhuó shuò lù chū gān,
zhà shì xiāng luō qiè xiǎo hán。
zì gǔ dú xǐng duō jiàn jì,
yǔ jūn yī zùi xiào xiāng kàn。
wú xié ān yòng ài xuán hù,
xùn sú liáo jiāng shǔ dìng pán。
qiān zài chén xiāng hū bù qǐ,
zhì jīn yí hèn chǔ jiāng gān。
tāo tóu sǎ lèi yǎn nán gān,
yú fù chén yuān gǔ wèi hán。
chǔ xiē yī zhāng zhāo mò fǎn,
cáo bēi bā zì hǎo nán kàn。
shǔi líu bù jǐn xiāng jiāng hèn,
sú diàn kōng chén píng zǎo pán。
wǒ yì féng shí zēng gǎn kǎi,
lǐn rán zhōng xiào shú néng gān 。