桂枝香 古镜

(明代)俞琬纶

张郎一去,君且代郎看,双蛾解理。赠别踌躇,不忍把君分碎。

问容颜、君独知憔悴。受多磨,与君无异。广寒三五,嫦娥愁向,却元自己。

晴空里,似丹青点缀。个中小小,洞天深处。背地沉迷,形影都无据。

怜君自为分明累,贮尽了、汉宫人泪。架罢妆残,瞥然收却,远山横翠。

俞琬纶

苏州府长洲人,字君宣。万历四十一年进士。任西安知县,风流文采,掩映一时,竟以有名士风为过失,被劾罢官。从此以著述自娱。工书。有《自娱集》。

《桂枝香 古镜》拼音标注

gùi zhī xiāng gǔ jìng
zhāng láng yī qù,
jūn qiě dài láng kàn,
shuāng é jiě lǐ。
zèng bié chóu chú,
bù rěn bǎ jūn fēn sùi。
wèn róng yán 、 jūn dú zhī qiáo cùi。
shòu duō mó,
yǔ jūn wú yì。
guǎng hán sān wǔ,
cháng é chóu xiàng,
què yuán zì jǐ。
qíng kōng lǐ,
sì dān qīng diǎn zhùi。
gè zhōng xiǎo xiǎo,
dòng tiān shēn chù。
bèi dì chén mí,
xíng yǐng dū wú jù。
lián jūn zì wèi fēn míng lèi,
zhǔ jǐn le 、 hàn gōng rén lèi。
jià bà zhuāng cán,
piē rán shōu què,
yuǎn shān héng cùi。