遣春三首

(唐代)元稹

杨公三不惑,我惑两般全。逢酒判身病,拈花尽意怜。水生低岸没,梅蹙小珠连。千万红颜辈,须惊又一年。柳眼开浑尽,梅心动已阑。风光好时少,杯酒病中难。学问慵都废,声名老更判。唯馀看花伴,未免忆长安。失却游花伴,因风浪引将。柳堤遥认马,梅径误寻香。晚景行看谢,春心渐欲狂。园林都不到,何处枉风光。

元稹

元稹(779年-831年,或唐代宗大历十四年至文宗大和五年),字微之,别字威明,唐洛阳人(今河南洛阳)。父元宽,母郑氏。为北魏宗室鲜卑族拓跋部后裔,是什翼犍之十四世孙。早年和白居易共同提倡“新乐府”。世人常把他和白居易并称“元白”。

《遣春三首》拼音标注

qiǎn chūn sān shǒu
yáng gōng sān bù huò,
wǒ huò liǎng bān quán。
féng jǐu pàn shēn bìng,
nián huā jǐn yì lián。
shǔi shēng dī àn méi,
méi cù xiǎo zhū lián。
qiān wàn hóng yán bèi,
xū liáng yòu yī nián。
lǐu yǎn kāi hún jǐn,
méi xīn dòng yǐ lán。
fēng guāng hǎo shí shǎo,
bēi jǐu bìng zhōng nán。
xué wèn yōng dū fèi,
shēng míng lǎo gèng pàn。
wéi yú kàn huā bàn,
wèi miǎn yì cháng ān。
shī què yóu huā bàn,
yīn fēng làng yǐn jiāng。
lǐu dī yáo rèn mǎ,
méi jìng wù xún xiāng。
wǎn jǐng xíng kàn xiè,
chūn xīn jiàn yù kuáng。
yuán lín dū bù dào,
hé chù wǎng fēng guāng。