青骢马

(明代)袁宏道

青骢马,九尺强。百金买,千金装。双蹄不著地,影灭如飞翔。

借问冶游郎,何为在他乡。下马立青捂,手提碧珊瑚。

千唤不知人,尽眼眄当垆。当垆岂不冶,褰衣愁晓露。

五步一停骢,十步一回顾。客从远道来,赠我青鸾带。

交颈复同心,白石青松在。东家好女秦罗敷,西家荡儿冯子都。

鸳鸯只爱毛翎好,那知水底有鹈鹕。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《青骢马》拼音标注

qīng cōng mǎ
qīng cōng mǎ,
jǐu chǐ qiáng。
bǎi jīn mǎi,
qiān jīn zhuāng。
shuāng tí bù zhù dì,
yǐng miè rú fēi xiáng。
jiè wèn yě yóu láng,
hé wèi zài tā xiāng。
xià mǎ lì qīng wǔ,
shǒu tí bì shān hú。
qiān huàn bù zhī rén,
jǐn yǎn miǎn dāng lú。
dāng lú qǐ bù yě,
qiān yī chóu xiǎo lù。
wǔ bù yī tíng cōng,
shí bù yī húi gù。
kè cóng yuǎn dào lái,
zèng wǒ qīng luán dài。
jiāo jǐng fù tóng xīn,
bái shí qīng sōng zài。
dōng jiā hǎo nv̌ qín luō fū,
xī jiā dàng ér féng zǐ dū。
yuān yāng zhǐ ài máo líng hǎo,
nà zhī shǔi dǐ yǒu tí hú。