初春暴热过静者居限韵
(明代)袁宏道
花气郁春蒸,下马脱吴绫。坐看缃格下,时有朴纱蝇。
罄口与木笔,非时联作朋。雏篁茁垐齿,冶叶被苍藤。
间蝶趁风廊,香须沾其膺。似彼青娥子,梦亦恋花缯。
盆池供瘦石,斜幌隐龛灯。回风逆香缕,袅袅青烟腾。
研丹窜今文,时轨裂轲曾。云山刻骚士,秾香恼定僧。

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《初春暴热过静者居限韵》拼音标注
chū chūn bào rè guò jìng zhě jū xiàn yùn
huā qì yù chūn zhēng,
xià mǎ tuō wú líng。
zuò kàn xiāng gé xià,
shí yǒu pò shā yíng。
qìng kǒu yǔ mù bǐ,
fēi shí lián zuò péng。
chú huáng zhuó cí chǐ,
yě yè bèi cāng téng。
jiān dié chèn fēng láng,
xiāng xū zhān qí yīng。
sì bǐ qīng é zǐ,
mèng yì liàn huā zēng。
pén chí gōng shòu shí,
xié huǎng yǐn kān dēng。
húi fēng nì xiāng lv̌,
niǎo niǎo qīng yān téng。
yán dān cuàn jīn wén,
shí gǔi liè kē céng。
yún shān kè sāo shì,
nóng xiāng nǎo dìng sēng。
- 上一篇:湖上别同方子公赋 其六
- 下一篇:王京洞