擢歌行
(明代)袁宏道
妾家白蘋洲,随风作乡土。弄篙如弄针,不曾拈土缕。
四月鱼苗风,随君到巴东。十月洗河水,送君发杨子。
杨子波势恶,无风浪亦作。江深得鱼难,鸬鹚充糕臛。
生子若凫雏,穿江复入湖。长时剪荷叶,与儿作衣襦。

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《擢歌行》拼音标注
zhuó gē xíng
qiè jiā bái pín zhōu,
súi fēng zuò xiāng tǔ。
nòng gāo rú nòng zhēn,
bù céng nián tǔ lv̌。
sì yuè yú miáo fēng,
súi jūn dào bā dōng。
shí yuè xǐ hé shǔi,
sòng jūn fā yáng zǐ。
yáng zǐ bō shì è,
wú fēng làng yì zuò。
jiāng shēn dé yú nán,
lú zī chōng gāo huò。
shēng zǐ ruò fú chú,
chuān jiāng fù rù hú。
cháng shí jiǎn hé yè,
yǔ ér zuò yī rú。