和东坡聚星堂韵
(明代)袁宏道
冻乌无语僵寒叶,晓起漫阶五尺雪。穿帘扑慢缀斜风,楯碧纱红景幽绝。
垆膏乍涩紫绒生,研冷煤枯霜金折。千梢摆压凤翅垂,万瓦齐铺乌鳞灭。
近墙老鹄不知人,却立氋氃如被掣。月团三百沸温瓶,盈碗沤花泻文缬。
高禅满坐

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《和东坡聚星堂韵》拼音标注
hé dōng pō jù xīng táng yùn
dòng wū wú yǔ jiāng hán yè,
xiǎo qǐ màn jiē wǔ chǐ xuě。
chuān lián pū màn zhùi xié fēng,
shǔn bì shā hóng jǐng yōu jué。
lú gāo zhà sè zǐ róng shēng,
yán lěng méi kū shuāng jīn zhé。
qiān shāo bǎi yā fèng chì chúi,
wàn wǎ qí pū wū lín miè。
jìn qiáng lǎo hú bù zhī rén,
què lì méng tóng rú bèi chè。
yuè tuán sān bǎi fèi wēn píng,
yíng wǎn òu huā xiè wén xié。
gāo shàn mǎn zuò