代广陵姬用前韵

(明代)袁宏道

低鬟染就宫云绿,麝裙晓展潇湘六。杨子桥东梅岭西,归魂几夜销香肉。

轻妆淡抺浅规眉,爱著生衣弃纨縠。一身飘落等吹花,千里家乡任白鹄。

东邻移去复西邻,那得王昌与宋玉。梅花终作处士妻,海棠暂试诗人目。

卖珠补屋是何人,方领长环穷也足。但得夫婿不从军,同向沙田种麻谷。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《代广陵姬用前韵》拼音标注

dài guǎng líng jī yòng qián yùn
dī huán rǎn jìu gōng yún lv̀,
shè qún xiǎo zhǎn xiāo xiāng lìu。
yáng zǐ qiáo dōng méi líng xī,
gūi hún jī yè xiāo xiāng ròu。
qīng zhuāng dàn mèi qiǎn gūi méi,
ài zhù shēng yī qì wán hú。
yī shēn piāo luò děng chūi huā,
qiān lǐ jiā xiāng rèn bái hú。
dōng lín yí qù fù xī lín,
nà dé wáng chāng yǔ sòng yù。
méi huā zhōng zuò chù shì qī,
hǎi táng zàn shì shī rén mù。
mài zhū bǔ wū shì hé rén,
fāng lǐng cháng huán qióng yě zú。
dàn dé fū xù bù cóng jūn,
tóng xiàng shā tián zhǒng má gǔ。