寄子髯
(明代)袁宏道
结发治诗书,交情沥肺肝。十年事熊胆,何止千肝丸。
文字挟飞霜,千顷跃波澜。白发秃似冢,青云路转艰。
举网珊瑚易,投珠明月难。闲情寄鱼鸟,小筑避暄寒。
过雨常移竹,当窗学种兰。兴来摹柳字,愁至裂囚冠。
蹶足怜骐骥,冲天羡凤鸾。愿借扶摇力,为君送羽翰。

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《寄子髯》拼音标注
jì zǐ rán
jié fā zhì shī shū,
jiāo qíng lì fèi gān。
shí nián shì xióng dǎn,
hé zhǐ qiān gān wán。
wén zì xié fēi shuāng,
qiān qǐng yuè bō lán。
bái fā tū sì zhǒng,
qīng yún lù zhuǎn jiān。
jǔ wǎng shān hú yì,
tóu zhū míng yuè nán。
xián qíng jì yú niǎo,
xiǎo zhú bì xuān hán。
guò yǔ cháng yí zhú,
dāng chuāng xué zhǒng lán。
xīng lái mó lǐu zì,
chóu zhì liè qíu guān。
jué zú lián qí jì,
chōng tiān xiàn fèng luán。
yuàn jiè fú yáo lì,
wèi jūn sòng yǔ hàn。