人日同度门发足上玉泉 其二
(明代)袁宏道
西眉东衡匡,天公赐我履。道远不能从,玉泉且经始。
几年说堆蓝,未语颊先起。梦中见青溪,石泉带雪洗。
叠身智者洞,和我先乡里。乡人说乡事,真切弥可喜。
问我氏伊何,作讲堂者是。

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《人日同度门发足上玉泉 其二》拼音标注
rén rì tóng dù mén fā zú shàng yù quán qí èr
xī méi dōng héng kuāng,
tiān gōng sì wǒ lv̌。
dào yuǎn bù néng cóng,
yù quán qiě jīng shǐ。
jī nián shuō dūi lán,
wèi yǔ jiá xiān qǐ。
mèng zhōng jiàn qīng xī,
shí quán dài xuě xǐ。
dié shēn zhì zhě dòng,
hé wǒ xiān xiāng lǐ。
xiāng rén shuō xiāng shì,
zhēn qiē mí kě xǐ。
wèn wǒ shì yī hé,
zuò jiǎng táng zhě shì。