喜王以明自村中来宝方官谷限韵

(明代)袁宏道

骨交削浓茜,气交和水盐。魂交破幽石,空天彻捲帘。

十日九缄题,秋水扃方奁。锐毛刻云山,巧镂百戈铦。

东风鼓蚓窍,发义小言詹。勉自角妍媸,青娥突老髯。

樱桃本凡品,况乃经燎腌。高枝荫寸毛,贞名滥宫阉。

铸铜哭瘦岛,一往何李纤。摇头钝优孟,竖儿口可钳。

女态非瘦肥,茶韵出香甜。泻我倾肠波,蛲蛔如可拈。

应龙乘高云,细鬣舞盆噞。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《喜王以明自村中来宝方官谷限韵》拼音标注

xǐ wáng yǐ míng zì cūn zhōng lái bǎo fāng guān gǔ xiàn yùn
gǔ jiāo xuē nóng qiàn,
qì jiāo hé shǔi yán。
hún jiāo pò yōu shí,
kōng tiān chè juǎn lián。
shí rì jǐu jiān tí,
qīu shǔi jiōng fāng lián。
rùi máo kè yún shān,
qiǎo lòu bǎi gē xiān。
dōng fēng gǔ yǐn qiào,
fā yì xiǎo yán zhān。
miǎn zì jiǎo yán chī,
qīng é tū lǎo rán。
yīng táo běn fán pǐn,
kuàng nǎi jīng liǎo yān。
gāo zhī yìn cùn máo,
zhēn míng làn gōng yān。
zhù tóng kū shòu dǎo,
yī wǎng hé lǐ xiān。
yáo tóu dùn yōu mèng,
shù ér kǒu kě qián。
nv̌ tài fēi shòu féi,
chá yùn chū xiāng tián。
xiè wǒ qīng cháng bō,
ráo húi rú kě nián。
yìng lóng chéng gāo yún,
xì liè wǔ pén yǎn。