赠王以明纳赀归小竹林
(明代)袁宏道
读书三十年,何曾效一字。九万里冲风,不能起字翅。
人间龙子藏,天上司文睡。质书典青山,勉就冬官例。
凤老泣枯梧,强作回翔计。低枝无伟巢,聊减冲云气。
掷巾簪笋皮,脱衫买荷芰。万竹中栖身,崖风吹远唳。
销心白傅诗,遣老庞公偈。铁锥题令篁,画破千竿翠。

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《赠王以明纳赀归小竹林》拼音标注
zèng wáng yǐ míng nà zī gūi xiǎo zhú lín
dú shū sān shí nián,
hé céng xiào yī zì。
jǐu wàn lǐ chōng fēng,
bù néng qǐ zì chì。
rén jiān lóng zǐ cáng,
tiān shàng sī wén shùi。
zhí shū diǎn qīng shān,
miǎn jìu dōng guān lì。
fèng lǎo qì kū wú,
qiáng zuò húi xiáng jì。
dī zhī wú wěi cháo,
liáo jiǎn chōng yún qì。
zhí jīn zān sǔn pí,
tuō shān mǎi hé jì。
wàn zhú zhōng qī shēn,
yá fēng chūi yuǎn lì。
xiāo xīn bái fù shī,
qiǎn lǎo páng gōng jié。
tiě zhūi tí lìng huáng,
huà pò qiān gān cùi。